Olympus OM-D E-M10 mark II

Processed with VSCO with a8 preset

Sau nhiều ngày, đêm đào bới và nghiền ngẫm, lục lọi so sánh nhiều hãng và dòng máy, cuối cùng tui cũng đã chọn được chiếc body thứ 2, sau ‘workhorse’ Sony A6300 chuyên dành cho các project commercial: Olympus OM-D E-M10 mark II. E-M10 mark II chiến thắng trong cuộc đua tứ mã, trong đó hết 3 đối thủ cảm biến APS-C đến từ nhà Fujifilm là X-T1 – lão tướng lừng lẫy, X-Pro1 – flagship hạng long của Fujifilm và X-E2 – hậu bối hạng nhẹ của dòng X-Pro, ngoài ra còn có X-T20 cũng nằm trong shortlist. Và đến nay sau 3 tuần sử dụng, E-M10 mk II đã chứng minh là một lựa chọn xứng đáng.

Nói ra đừng cười, nhưng tui bị ám ảnh bởi những món đồ nhỏ gọn, dễ mang đi lại, càng cơ động, càng nhẹ càng tốt. Đó là một trong những lý do quan nhất tui chọn body máy thứ 2 cho mình là Olympus, một hãng máy ảnh (chắc cũng bị ám ảnh) bởi triết lý thiết kế nhỏ gọn. Thêm nữa, cách đây một năm, khi dùng A6300, tui đã dùng qua lens film của Olympus và đã bị màu, thiết kế cũng như tính cách của những ống lens này thuyết phục, mê hoặc, bị ám brand từ đó.

 

 

 

Ra Tết được vài ngày, chính xác là đúng 2 ngày, mùng 5 tui đã réo mananhlp.com, bạn sale rất nhiệt tình, mãi sau này tui mới biết ở đây chuyên bán micro four third – M4/3 hay MFT. Tui tới và mua đem về một em second-hand cho rẻ, dù cũng ngó nghiêng E-M5 và E-M10 limited edition có lớp cao su phủ màu xanh quân đội rất đẹp, mà shop chỉ để trưng không bán. Sau khi mầy mò Youtube check phần menu ẩn thì thấy em này đã được khoảng 23.3k shoot, trầy gù nhẹ nhưng còn mới, với 23k shot với máy mirrorless cũng chưa là bao, cỡ như vừa xong rô-đai.

Vài ngày sau đó tui khuân tiếp về một ống lens kit 14-42mm của một bạn bự bự con ở chung cư Tôn Thất Đạm để trải nghiệm thử khả năng bắn street và documentary.

OLYMPUS: Con cá hồi bơi ngược dòng

Chắc là hơi dị, nhưng tui thích những gì đi ngược một chút với số đông. Trong khi người người tung hô Sony, Fujifilm cùng những tính năng kỹ thuật tuyệt vời – điểm này không cần bàn cãi, thì tui lại đi tìm kiếm những gì người ta ít chú ý tới, trong ngõ ngách nhưng đặc biệt. Và tui tìm thấy Olympus.

Câu chuyện của Olympus thu hút tui, như một thỏi nam châm tìm đúng cực. Triết lý thể hiện qua sản phẩm, chọn phát triển cảm biến size nhỏ M4/3 thay vì đi theo APC-S hoặc full frame đã là một sự dũng cảm. Dị hợm và gàn dở, thích rồi đó. Đến khi tui tìm hiểu đến công nghệ chống rung trong body – IBIS, tui càng muốn thử tính năng này. Tui cũng thích xe hơi nên tui hay so sánh Olympus và Subaru, cùng là những brand nerdy về kỹ thuật, hãng nhỏ, cùng kiên trì theo đuổi phát triển công nghệ đặc biệt của mình, một bên là IBIS một bên là full-time AWD – cân bằng chủ động toàn thời gian. Yêu luôn.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA
OLYMPUS DIGITAL CAMMột trong những tấm ảnh đầu tiên chụp bằng E-M10 mk II, áp art filter trong máy với lens kit 14-42mm f3.5-5.6, chế độ lấy nét tay, trong hầm để xe, dưới ánh đèn neon.

ART FILTER

Sau khi thử A, P, S chán rồi, thấy cũng bình thường như mọi máy khác, tui bắt đầu xoay dial mò thử đến Art filter, đến phần đen chụp grainy film, đen trắng, rồi kẹt ở đây luôn tới giờ 😂. Cá nhân tui rất thích ảnh đen trắng, chắc có thể bởi vì chúng đơn giản, ít thông tin, sáng tối trắng đen rõ ràng, thêm grain nữa, trời ơi tui mê grain của phim từ lâu rồi.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

MÀU SẮC

Nhiều fact kỹ thuật cho rằng APS-C và full frame chỉ ra rằng bokeh, xoá phông mượt mà hơn và phổ màu rộng hơn các cảm biến nhỏ. Và nhiều bài viết PR cho các hãng máy ảnh dùng cảm biến lớn cũng thường xuyên xoáy vào để dìm các hãng có cảm biến size nhỏ. Màu sắc và độ nét khi chụp bằng E-M10 Mk II với các ống kính hiện đại của Olympus rất ổn, nét mềm mại hơn Sony, chưa bằng Fujifilm (so với X-T100 dùng cảm biến kiểu Bayer chứ không phải X-Trans). Có thể phần màu da vẫn chưa đẹp bằng Fujifilm, nhưng chắc chắc hơn Sony A6300.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with ka3 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with c8 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with l5 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with aga1 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with e3 preset
Flare của lens phim Olympus 28mm f3.5

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with e3 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with l10 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with e3 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with c1 preset

OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with c8 preset
Màu chụp bằng lens film Olympus G.Zuiko 28mm f3.5, xử lý bằng VSCO cho màu sắc trung thực và tương phản tốt hơn. Một vài tấm còn có cải thiện về độ chi tiết của ảnh.
OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with c8 preset
Lens film Olympus G.Zuiko 28mm f3.5
OLYMPUS DIGITAL CAMERA          Processed with VSCO with c2 preset
Lens film Olympus G.Zuiko 28mm f3.5

LẤY NÉT TỰ ĐỘNG

Phần này chưa có gì phải phàn nàn, vì tui hay chụp lấy nét tay, nên thỉng thoảng chụp chân dung mới bật sang lấy nét tự động. Tuy nhiên, cảm giác lấy nét AF trên A6300 vẫn nhanh nhất, kế đó là E-M10 mkII, cuối cùng là Fujifilm X-T100. Còn các máy khác chưa thử nên không dám phán bừa.

IBIS 5 TRỤC

IBIS của E-M10 mk II lên tới 5 trục so với 3 trục của mẫu E-M10 trước đó. Tốc độ màn trập của E-M10 Mk II có thể mở chậm tới ở mức 1/60 đến 1/80 mà ảnh vẫn bảo đảm tỉ lệ ảnh bị nhoè nét ở mức thấp hoặc chấp nhận được. IBIS chỉ có tác dụng chỉnh độ rung gây ra bởi tay người, nhịp thở, lực nhấn lúc chụp chứ không bảo đảm chủ thể đang di chuyển được chụp sắc nét. Và để bảo đảm cho độ sắc nét, cũng không thể trông chờ vào mỗi IBIS không được mà phải kết hợp hiệu quả với Auto ISO và tuỳ chỉnh độ mở của ống kính phù hợp với tuỳ điều kiện ánh sáng tại lúc chụp nữa.

Cảm nhận rõ nhất tác dụng của IBIS là khi gắn ống phim Olympus 137mm f3.5 + ngàm chuyển và bắn thử. Tuy nhiêm vác tele mà nhắm bắn chừng 20-30 phút là bắt đầu oải chè đậu và hơi nhức đầu vì phải căng mắt coi chủ thể qua màn hình EVF 😅 (- ống ngắm điện tử).

APP KẾT NỐI

App của Olympus là app kết nối wifi chuyển ảnh TỐT NHẤT trong 3 hãng mà tui từng dùng, tốc độ và ổn định nhất, trực quan dễ dùng nhất. Transfer hàng trăm ảnh JPG ở mức 2000px chưa bao giờ bị crash hơi tự động đóng – tui dùng app trên iPhone XR. Sony Imaging Edge cũng ok, nhưng thỉnh thoảng cũng bị treo và tự thoát app. Còn app Cam Remote của Fujifilm là khủng khiếp nhất, dùng phát nản. Tui không hiểu tại sao một hãng lớn như Fuji mà không cải tiến phần này cho người dùng.

CÔNG THÁI HỌC

Cảm giác cầm E-M10 mkII trên tay rất ngộ nghĩnh, máy nhỏ xíu, thiết kế duyên dáng. Tui lại thích nhiều nút vặn cơ nên cảm thấy rất ổn, tuy ngón trỏ tay phải hay bị đụng làm xoay bánh xe dial chỉnh exposure. Ngoài điểm đó thì hài lòng. Body nhỏ, nặng vừa đủ, rất tiện mang đi, bắn lén ít bị chú ý, gắn thêm half-case cầm rất êm tay, chưa gắn L-plate, nhưng mê half-case rồi. Gắn lens film Olympus + ngàm chuyển cũng không có cảm giác bị chúi máy, điểm này hơi ngộ, trong khi với Fujifilm X-T100, mới gắn ống 28mm + ngàm chuyển đã có cảm giác hơi chúi khi đưa lên chụp 🤔.

Tiếng màn trập cơ khí của máy cũng là một điểm thú vị. Khá êm, cái này nghe thiên hạ đồn lâu rồi mà giờ tui mới được cảm nhận. Trong khi tiếng màn trập cơ của A6300 thì đanh và giòn, X-100T thì nhẹ nhàng cho âm cao, còn E-M10 mk II thì êm và âm trầm và độ rung truyền đến tay cầm dễ chịu. Ok, có thể hơi quá, này là cảm nhận cá nhân nhé 😂.

KINH TẾ

Điểm này quan trọng cho dân (muốn) chơi nhà nghèo như tui. Lướt qua các page bán ống kính Olympus và Lumix, hầu như shop nào cũng có, và giá cả chênh nhau cũng đáng kể – vài trăm nghìn là đáng kể rồi. Lựa chọn săn đồ second-hand trên các chợ ống kính là lựa chọn hợp túi tiền nhất.  Bởi M4/3 sensor nhỏ nên ống kính cũng nhỏ gọn, nhỏ gọn nên ít tốn vật liệu dẫn đến giá thành ống kính rẻ hơn một chút so với các hệ máy khác. Mà nói chứ, với tui thì nó vẫn còn mắc..

PHẦN KẾT

Tui có cảm giác marketing và truyền thông đã rất thành công khi bóp méo hay tẩy não, rập khuôn được tiêu chuẩn hình ảnh phải sắc nét, phải xoá phông mịt mù hay bokeh lung linh mới là đồ xịn. Nhưng mà chờ đã, nhiếp ảnh đâu phải chỉ có sắc nét, xoá phông hay bokeh? Thật buồn cười khi cứ suốt ngày cứ phải lướt rồi skip những bình phẩm về mấy yếu tố đó trên khắp các page trên Internet, mà ở đó người ta đa số cũng đều đã quên mất bình phẩm về bố cục, ánh sáng, câu chuyện, phần process của một bức ảnh.

Mỗi một hãng máy ảnh có triết lý thiết kế và tư duy riêng, việc tìm hiểu rồi trải nghiệm qua những sản phẩm của họ thực sự rất thú vị. Còn nguyên đó háo hức muốn thử chụp dòng máy phim half-frame không giống ai.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s